Kungfu Panda

06/06/2011 at 01:10 (Uncategorized)

Viết nốt cái entry này rùi đi ngủ

UH thì hum nay cũng đi xem phim cho bằng bạn bằng bè, lẽ ra có thể rủ bạn đi cùng, nhưng đã nói là xem cùng 1 ai đó…ai đó ko đi đc thì ta đi 1 mình thui 😀

Đến mua vé từ 4h30 mà chỉ còn 3 vé ca 19h15, còn lại hết sạch…vêu mồm ngồi đợi.

Cafe chán thì vào ăn…chọn món lúc 6h30 mà phải đến gần 7h mới đc ăn, đã đang cáu thì chớ…điên hết cả người.

Phim hay..mỗi tội ko cười đc…cũng may mà ko nghĩ lung tung mà tập trung xem phim đấy 🙂

Có nhiều điều bực mình và ko hài lòng về 1 ng nhưng sao nhỉ, ngồi than vãn kể lể với 1 vài ng.. tất nhiên than vãn ai chả nhằm mục đích để ng ta kêu ng kia ko đc này nọ, bla bla. Nhưng rùi mình lại bênh chằm chằm :))

Thế mới thấy mình thực sự tin và tin đến nhường nào…nhưng sợ nhất là lòng tin lại đặt nhầm chỗ thôi 🙂

Đã ko ít lần như thế và mỗi lần vậy lại cảm thấy thực sự tan nát….hi vọng lần này sẽ ko như vậy 😀

Advertisements

Liên kết tĩnh Gửi bình luận

No title

05/06/2011 at 03:55 (Uncategorized)

Mệt lắm rùi đấy ….

Tối qua tâm trạng đã ko tốt phải đi ngủ sớm rùi 😐

Hum nay cứ định viết là tâm trạng lại thế 😐 Mà mình cứ ở trạng thái này là ko thể làm nổi việc j 😐

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

Muốn biến mất, stop hết 😐

Tối nay 2 gói cafe rùi nhưng chắc xuống nhà làm thêm gói nữa, biết hại sk nhưng chả còn cách nào khác… ng ta hút thuốc để relax thì mình uống cafe thui 😐

p/s:

Lý trí – 2 chữ mình cần nhất lúc này…

Liên kết tĩnh Gửi bình luận

Nặng trĩu

23/05/2011 at 23:00 (Uncategorized)

A chả biết sẽ viết j nữa…chỉ là cảm giác muốn nói, muốn  viết 1 cái j đó để nói ra lòng mình…

Chiều nay đi cafe mà tâm trạng nặng trĩu…chả muốn nói j, may mà Greenleaf đang bức xúc nên nói liên tục từ đầu đến cuối…

Về nhà, mở WP ra và định viết 1 cái j đó …dù trong đầu không định hình được sẽ viết cái gì…

Nhưng rùi lại xóa đi….muốn giữ mọi cảm nhận, mọi suy nghĩ cho riêng mình 🙂

Giá nó có thể lạnh và tưng tửng hơn thay vì lúc nào cũng nóng nẩy, nóng tính. Nhưng xét cho cùng, nếu phải lựa chọn giữa “ngoài lạnh, trong nóng” và “trong nóng, ngoài nóng”, nó vẫn chọn cái thứ 2, vì chỉ như thế nó mới là nó, đc sống hết mình với con người bên trong của mình 🙂 Cho dù, có thể điều đó sẽ khiến nó mất đi những cái quý giá …..

Trước bao lần treo stt hay blast, ước mình có thể lạnh lùng, có thể giả tạo, có thể đều hay gian dối, nhiều trò để đạt đc mục đích, nhưng rùi…chả bao giờ có thể làm được :-<

Liên kết tĩnh Gửi bình luận

Hãy Để Chúng Ta Đưa Nhau Về

23/05/2011 at 00:13 (Uncategorized)

Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơ
hãy để chúng ta đưa nhau về…
trong thương nhớ…

Có lẽ không ai muốn nhắc về ngày mai lần nữa
có lẽ khoảnh khắc này là thứ còn lại sau tất cả
có lẽ nên mỉm cười để cảm ơn một phần duyên nợ
có lẽ nên dành cho những cơn mưa tối tìm về trên vòm cây than thở
và chúng ta chỉ giữ lại bình yên…

Hãy để chúng ta đưa nhau về như một thói quen
rồi từ mai sẽ từ bỏ…
rồi từ mai có thể người sẽ đi về cùng ai đó…
rồi từ mai một trong hai chúng ta phải học lại cách bày tỏ…
rồi từ mai biết rằng còn quá ít niềm vui được xếp dưới đáy cuộc đời vốn nhiều đau khổ…
làm sao mới tìm thấy được nhau trên con đường này?

Hãy xắn tay áo cao lên một chút để chạm vào cái lạnh đêm nay
vén tóc cho vành tai mà nghe rét buốt
chúng ta cần hôn nhau như lần đầu biết hôn mà vẫn cười khúc khích
cho phép mình nhìn thấy cả quãng đời vào một giây phút
để dù mai sau có đánh mất
vẫn biết cách tìm lại trong giấc mơ!

Hãy để chúng ta đưa nhau về như những ngày xưa
trong tim vang tiếng chuông gió
mỗi bước chân đều có một giọt sương nhắc nhở
mỗi tiếng cười đều có một vì sao cùng rạng rỡ
như thiên đường…

Đừng trách gì và cũng đừng ủi an
hết con đường này sẽ đến con đường khác
biết thế sao chúng ta vẫn muốn dừng mãi nơi con đường đang bước
biết thế sao chúng ta vẫn muốn hoán đổi tương lai thành kí ức
biết thế sao chúng ta cứ phải tự nhủ mình đừng khóc
khi khoé mắt rung lên…

Hãy để chúng ta đưa nhau về trên đường vắng lặng im
vì nhìn thấy nhau còn hơn vạn lời nói
vì được xác tín niềm tin rằng chúng ta chưa bao giờ nông nổi
kể cả khi cần phải đánh đổi
một phần đời…

Hãy để chúng ta đưa nhau về
dù là tận xa xôi*…

* Hãy chọn con đường dài nhất để bước đi bên cạnh nhau khi chúng ta không thể biết yêu thương kia tan vỡ vào lúc nào!

Nguyễn Phong Việt

Liên kết tĩnh Gửi bình luận

No title

06/05/2011 at 01:32 (Uncategorized)

Thực ra anh viết cái này chỉ vì thấy mấy hum nay anh em mình có vẻ khó nói chuyện và có khoảng cách gi đó thì phải…có lẽ do a quá nhậy cảm và cả nghĩ.

Nhưng a vẫn muốn nhắc lại và nói rõ quan điểm của anh thôi 😀

Anh biết, anh chơi và nc với em, sẽ có rất nhiều người khuyên anh, ngăn cản anh….và đã có lúc anh định dừng lại.

Nhưng càng nc, anh càng thấy quý em…quý chứ chưa có cảm tình nhé, a muốn để thứ tình cảm này sẽ phải đước suy nghĩ thật kĩ và để thời gian kiểm chứng…cái gì sớm đến thì cũng chóng tàn. Anh sợ sự đau khổ, vật vã trong chuyện tình cảm lắm rùi.

Tính anh luôn cháy hết mình và ng anh có tc sẽ luôn chiếm trong mọi suy nghĩ của anh. thế nên chỉ cần 1 chút buồn, 1 chút lo lắng là cũng đủ khiến cho a ko thể làm j khác nổi.

Có thể em ko biết, lúc em bảo suy nghĩ nốt tối nay , anh đã lo lắng rất nhiều :-< đến cả sáng cũng đứng ngồi ko yên, chả làm nổi cái j 😐 Anh là vậy đấy, thế nên a rất sợ ….:-<

Trở lại chủ đề 😛

Chốt lại luôn nhé =) Anh chỉ muốn nói với em là: chơi với nhau thì bỏ hết mọi suy nghĩ, mọi ý kiến là ng ngoài nhìn, đánh giá thế này, thế nọ đi nhé…

Anh tìm thấy 1 ng mà anh thấy rất thoải mái khi bên cạnh và khi nói chuyện thì ko muốn dứt ra..thế là đủ cho dù có phải mất đi điều j đi nữa 🙂 Vì anh rất dễ nc nhưng ko dễ tìm đc 1 ng vừa giống, vừa bổ sung cho mình và khiến anh hài lòng như vậy 🙂

Và anh cũng muốn em như vậy, bỏ hết mọi suy nghĩ, mọi ý kiến ng khác…để anh em mình thực sự thoải mái và chả có cái j vô hình ngăn cản cả.

Anh cũng muốn anh em mình chơi với nhau thực sự và chả có liên quan hay tồn tại cái j mang tính "ảo" cả 🙂

Đoạn này phũ này: Em làm đc thì chúng ta tiếp tục chơi với nhau, đã chơi là vui vẻ, thoải mái…còn ko dừng lại đi, anh ko muốn sự việc tồi tệ hơn khi đã đi quá xa hay dấn vào quá sâu.

Liên kết tĩnh Gửi bình luận

Đừng trách

24/01/2011 at 19:37 (Uncategorized)

Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạn
có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng
nên đừng trách…

Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử thách
tin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấp
tin một nụ hôn duy nhất ở giữa trời và đất
tin một ánh mắt mà nếu thiếu ta trong nhãn cầu sẽ cô độc
tin cả vào những tháng ngày ta nâng niu trên tay chỉ toàn là ngờ vực
bởi vẻ đẹp của những giấc mơ…

Chúng ta có thể đã sống đúng cuộc đời của những người trú mưa
tìm thấy một mái hiên rồi đứng chung lặng lẽ
thỉnh thoảng hỏi thăm nhau – nếu lạnh thì nép thêm vào một chút nhé?
thỉnh thoảng cầm tay nhau – cho khác với những người xa lạ
thỉnh thoảng trách một lời – lúc cơn mưa bạt thêm vào lòng một chút gió
rồi thì nắng lên ở đâu đó ngoài phố
chúng ta mỗi người chỉ để lại được dấu chân…

Đừng trách
khi ta đến trong cuộc đời này với hình hài mà ta ước mong
mỗi ngày qua đều nhận ra không có gì là trọn vẹn
nhưng ta đã yêu thương theo cách những gì con người ta có được
chọn một con người để sẻ chia phần tâm hồn sâu thẳm nhất
tuyệt đối không tin vào những bất trắc
cho đến khi…

Điều đáng sợ trong tình yêu không phải là lúc con người ta yêu thương đã mất đi
mà chính là tình yêu ấy không hề giống như ta tưởng tượng
con người ấy không hề giống như ta vẫn biết
trái tim ấy không hề giống như trái tim ta nằm bình yên trong ngực
và ta quặn đau…

Đừng trách
nếu ta tự nhủ mình vẫn tin vào phép màu
khi ai đó không chọn lựa ta nghĩa là ta thuộc về một chọn lựa khác
nghĩa là từ giây phút này bàn tay ta cần nắm còn đang ở phía trước
nghĩa là tình yêu trong ta chỉ mới bắt đầu cuộc hành trình dài được vài bước
nghĩa là nỗi cô đơn này là vực sâu cần thiết
phải một lần được gieo xuống
trong gió mưa…

Rồi chúng ta sẽ mỉm cười với cái gọi là ngày xưa
làm thế nào biết trước đúng hay sai để mà lo lắng
ta chỉ đủ bao dung khi đi qua được oán hận
nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác
như một niềm vui…

Sao không cho ta thêm một cơ hội để định mệnh giúp ta gặp đúng một con người?

(2g sáng 12/5/2009)

Nguyễn Phong Việt

———————

Sao nhỉ, ta muốn níu kéo một cái j đó, vì vẫn rất cần….nhưng để làm j, có níu kéo cũng chả đc ích j, bản thân ta cũng sẽ luôn nghi ngờ, sẽ khó tính, sẽ để í hơn vì ko còn lòng tin như trước nữa…như thế, chỉ tổ làm mệt mỏi tất cả thôi.

Hãy để nó thành kỉ niệm, giữ nó mãi là 1 kỉ niệm đẹp rùi chúc ai đó sẽ tìm đc 1 ng và hạnh phúc bên ng ta thì sẽ hay hơn.

Vậy nhé 🙂 Đừng trách và để nó mãi là kỉ niệm đẹp

Liên kết tĩnh Gửi bình luận

Người này, người đó, người kia

24/01/2011 at 18:29 (Uncategorized)

Tại sao ta chọn Người này mà không là Người đó

cũng như giữa nước chanh và tắc đá

vì thói quen hay vì điều gì mà chính ta nhiều khi cũng không rõ

để rồi ta trượt dài xuống vực sâu…

Ta chọn Người này vì đã bước bên cạnh ta dài lâu

ta chọn Người này vì một đôi lần ta được chia sẻ

ta chọn Người này vì có một ngày mưa ta được về trong chiếc dù xa lạ

ta chọn Người này vì nghĩ rằng ta đã mắc nợ

một điều gì đó không thể gọi tên…

Tại sao ta chọn Người này…có lẽ ta cũng đã quên…

có những quyết định trong đời không cần những lí do chính đáng

ta gật đầu giản đơn như bao cái gật đầu khác

ta nắm một bàn tay mà không bận tâm nhiều đến cảm giác

rồi cứ thế bước đi…

Tại sao ta không chọn Người đó cho một lần đổi thay

người đã khóc như trẻ con khi mơ về ta trong giấc ngủ

người đã nói dù có ôm hôn ta vạn lần cũng không đủ

cho tất cả thương nhớ này…

Ta không chọn Người đó như không chọn một ngày mưa bay

(nhưng ta chọn Người này cũng đâu phải bởi ta yêu nắng ấm…)

ta không chọn Người đó vì tin rằng cuộc đời quá rộng

(nhưng ta chọn Người này cũng đâu phải bởi cuộc đời nhỏ nhoi…)

Tại sao ta không chọn Người đó cho nước mắt lẫn với tiếng cười

hay ta chọn Người này để mong được bình yên mà sống

nhưng làm sao biết sóng gió thì nhạt nhòa hơn là câm lặng

làm sao biết bình yên không chứa đựng trong lòng mình vực thẳm

Giữa Người đó và Người này…

tại sao ta không chọn Người đó

dù chỉ để một lần trong đời được biết hơi ấm bàn tay!…

————-

Ta chọn Người này vì không dám bắt đầu lại từ đầu

ta chọn Người này vì sợ những bất trắc ở một cuộc đời mới

ta chọn Người này vì mọi người chung quanh ta vẫn luôn mong đợi

những-người-sống-giùm-cuộc-đời-ta…

Tại sao ta chọn Người này? điều giản đơn quá mà

có một người chờ ta sau một ngày mệt mỏi

có một người thấm ướt khăn và lau dùm đôi bàn tay dính bụi

có một người giặt phai một mùi hương trên áo mà không cần hỏi

mùi hương ấy đến từ đâu?

Ta không chọn Người đó bởi không tin vào những gì bền lâu

những giấc mơ nửa đêm về sáng

thương một người cũng như đánh rơi một giọt nước mắt

quyền quyết định đã thuộc về những hạt cát

nơi tiếp nhận giọt nước mắt buồn kia

Ta không chọn Người đó vì muốn từ chối những gì thuộc về… ngày xưa

những tuyệt vọng khi yêu một người mà cam tâm lãng quên thế giới

làm điều gì cũng sợ người kia sẽ đau nhói

nhất là lúc cuộc đời đưa ta về qua những hẻm tối

vẫn luôn luôn nhìn thấy một vì sao!

Khi được quyền chọn lựa ta đâu biết mình đang hạnh phúc xiết bao

có cơ hội nhìn thấy nụ cười hơn nước mắt

ta cho phép ta buông tay nơi này và giữ chặt ở một nơi khác

miễn sao lòng mình đủ thanh thản

cho những lần đối mặt ở ngày sau

Không cần biết Người này cũng chênh vênh ngay từ lúc gật đầu

nỗi mơ hồ của người đứng trong làn sương mù buổi sáng

chỉ muốn bước chân tiếp theo sẽ đi cùng một người thân thiết

đi và cố tin vào một tình yêu bất biến

không chút nghi ngờ lẫn nhau!

Không cần biết Người đó sợ đến mức nào cảm giác ngồi trong đêm thâu

chẳng dám nằm xuống vì biết rằng không muốn đứng lên nữa

tại sao yêu một người mà không thể tựa vai vào người đó

yêu một người mà phải học cách đứng một mình trong chiều gió

nhìn hơi ấm cứ cạn dần đi…

Khi ta chọn Người này và trả lại Người đó về trong ý nghĩ hoài nghi…

(và nỗi hoài nghi như thế nào chắc có lẽ chỉ riêng mình ta biết!)

————-

Khi ta không chọn Người này và cũng không chọn luôn Người đó

ta chọn Người kia – người mà chưa bao giờ hiểu rõ

về cuộc đời ta…

Ta chọn một người không liên quan gì đến những đau đớn đã đi qua

ta chọn một người tin vào tình yêu của ta là duy nhất

ta chọn một người mà mỗi tiếng cười khi gặp ta đều thật sự hạnh phúc

ta chọn một người biết nhắc nhở ta luôn nhìn về phía trước

dù bão dông vẫn là người bạn đồng hành…

Khi lòng người đổi thay mới hiểu hết giá trị của mong manh

ta thật sự sợ hãi nếu phải nghe những câu nói:

– tại sao ngày đó chúng ta lại đến với nhau được nhỉ?

– tại sao ngày đó chúng ta không dừng lại dù chỉ một giây phút để tự hỏi?

– tại sao ngày đó chúng ta không ngăn lại yêu thương kia khi biết mình đang tập nói dối?

– tại sao ngày đó chúng ta cứ nghĩ tình yêu có thể làm thế giới thay đổi?

mà không hề biết rằng đó chỉ là những ngây ngô…

Ta chấp nhận trả giá nhưng làm ơn đừng bắt những người khác trả giá dùm ta

ta không chọn Người này nên hãy để Người này đừng day dứt

đừng sống trong chịu đựng để bàn tay chết lạnh đi từng ngón

đừng thanh minh với cuộc đời rằng tình yêu đó bao dung là cần thiết

đừng mỉm cười khi lòng không muốn mỉm cười chút nào hết

có được không?

Một lần thôi ta nên (dối lòng) phủ định tất cả những ước mong

để Người đó biết đợi chờ là vô nghĩa

để Người đó tự học cách đứng lên dù trái tim đã tan vỡ

để biết nhận ra ta không phải là người duy nhất tốt với Người đó

để thoa son mà bàn tay đừng run lên trong lặng lẽ

những nghiệt ngã của khóc thầm!

Ta chọn Người kia là ta trân trọng một đời sống bình thường

sẻ chia những bình yên đầy háo hức

nếu lỡ có làm đau nhau thì biết cách tha thứ được

không cho phép ai chạm vào những tổn thương đã cạn khô nước mắt

cần phải khóc cho điều gì nữa đây?

Những lựa chọn trong cuộc đời luôn nghiêng về hướng đắng cay

ta đủ hiểu biết nhưng chẳng bao giờ chấp nhận

sao không uống cạn một ly nước rồi nhìn vào đáy ly để tìm một giọt nước

có thật sự dễ dàng không?

Có thật sự tìm thấy được giọt nước hay chỉ là hình dáng của giọt nước mắt ta vay từ yêu thương?

————-

– Thơ Nguyễn Phong Việt –

Mình chọn Người này

Tại sao ta chọn Người này? điều giản đơn quá mà
có một người chờ ta sau một ngày mệt mỏi
có một người thấm ướt khăn và lau dùm đôi bàn tay dính bụi
có một người giặt phai một mùi hương trên áo mà không cần hỏi
mùi hương ấy đến từ đâu?
————-
Đơn giản là 1 người, khi ta buồn, đó là người đầu tiên ta gọi điện, chả cần j khác ngoài chỉ cần nghe giọng người ta.. và mọi nỗi buồn dường như tan biến
Hay khi ta mệt mỏi, chỉ cần 1 cái emo >:D< là đủ để tiếp thêm sức mạnh
Hoặc khi tất cả mọi thứ đều chống lại ta, chỉ cần 1 người bên cạnh ủng hộ và ko cần hỏi lý do, tại sao hay bla bla…
Thế là đủ…

Liên kết tĩnh Gửi bình luận

Bài học đầu đời

09/01/2010 at 00:03 (Uncategorized)

Title thế thôi, chứ chả muốn kể lể j về chuyện này cả…nhà nước nó vẫn thế, chỉ có điều nó bị dính ngay lần đầu tiên thực sự bước vào 1 giai đoạn mới. 1 bài học ko mới : ko phải lúc nào cũngchỉ cần năng lực, hay đc khen ngợi là đạt đc…

Giấc mơ từ nhỏ đã rất gần…nhưng bây giờ thì lại rất xa…

Cả nhà shock và cũng do chủ quan….Cũng ko hi vọng thay đổi điều j cả

H sẽ lại quay lại IT, sự lựa chọn thứ 2, con đg thứ 2…

Nói là không buồn thì cũng ko đúng…nhưng ko buồn vì fail, tức và shock thì đúng hơn. CÒn buồn là vì nó sẽ rất khó có thể thỏa mãn ước mơ thành 1 nhà báo….Giá ng ta báo fail luôn thì đâu đến nỗi, nó sẽ chỉ có cảm giác tiếc và có lẽ nó chưa đủ trình độ và khả năng…đằng này ok mà vẫn bị fail…

Cũng chưa biết con đg nào tốt hơn, có thể con đg quay lại IT này sẽ hơn con đg báo chí. Nhưng chắc chắn 1 điều đó ko phải là con đg mơ ước của nó….Chỉ vậy thôi.

Tối nay, từng mún khóc hay uống rượu để cho đỡ chán…bài học đầu đời khá cay đắng…nhưng nó nghĩ việc j mà phải thế, còn trẻ…ko có con đg này thì con đg khác, quan trọng nhất là phải mạnh mẽ lên và lấy đó làm kinh nghiệm, làm bài học cho mình. Thế thôi….

Liên kết tĩnh Gửi bình luận

Kể lể cuối năm

23/12/2009 at 02:48 (Uncategorized)

Năm 2009 này có lẽ là năm nhiều biến động nhất của mình :

1- tốt nghiệp, hết học hành

2- Bắt đầu viết báo, làm 1 việc duy nhất từ trc đến h nó cảm thấy thực sự hợp

1- Học hành thì chả có j để nói. 4,5 năm học, đầu ra chả hơn đầu vào tí tẹo tèo teo nào…thêm đc tí kiến thức IT ( nhưng ko phải do học ở trg), hình như cái nó mất nhiều hơn là cái nó nhận đc….Trc khi vào ĐH thì có 1 ng …học ĐH xong thì chả còn ai :))

2-Có duyên, đến 1 cách tình cơ…nhưng ko biết có duyên thực sự và theo được đến cùng ko

Vào k14 1 cách tình cờ khi đọc đc thông báo tuyển người vào khoảng cuối năm ngoái ở Softvnn…lúc ý đang thi, bon chen viết CV cái. Uh thì cũng đc lên pv, nhưng đang đi học nên chỉ làm đc part time nên ko đc nhận. Kể cả lúc đó có full cũng chưa máu, vì lúc ý vẫn tính sẽ theo lập trình, coder một vài năm đã.

Lúc đó lần đầu quen anh Lâm, đc kêu làm CTV. Uh thì CTV, viết đc vài bài thì stop…vì lúc ý bận làm bên VHV. Sáng học, chiều lên VHV, tối về mệt phờ ng…học đc tí rùi ngủ. Lý do khác cũng vì viết xì tin quá ko quen 😀 quen chat  xì tin hơn là viết 😀

Bẵng đi 1 thời gian, hết VHV rùi qua Marnet, chưa bao h nghĩ sẽ viết báo =)) Ai mà bảo sau này mình viết báo, rùi đi pv VNN thì mình sẽ kêu lại là MÀY ĐIÊN À :”>

Kể cả lúc nghỉ Marnet vẫn rất mung lung, nghỉ vì cũng xác định ra trg sẽ ko làm ở đó…nên nghỉ ngơi, thư giãn đến lúc ra trg…nghĩ đơn giản vậy thôi 🙂 Còn sau này thế nào, ko rõ và chưa có hướng đi nào cả :-s

Nhắc đến  a Lâm thì sau khi ko viết, cũng chỉ nc với a ý 1,2 lần.Đàm đạo về âm nhạc, nc cũng hợp gu , thích Đỗ Bảo, thích bài Mây :X……cũng gọi là quý mến chút ít. Sau đó 1 time dài, chỉ com chút ít bên blog. Có 1 lần MarNet cần traffic tổng hợp các site để làm số liệu , nhờ a Lâm giúp traffic k14…a ý giúp nhiệt tình và cũng hơi bất ngờ.

Sau đó cũng com vu vơ là sau này 2tek có tuyển ng thì gọi em, nhưng chỉ là nói vui vẻ là chính và ko nghĩ là mình sẽ làm thực sự. Bước ngoặt là có lần mình viết blog, lúc đó hơi tâm trạng và vừa xem Barca với Real đá đc mấy hôm. Thế là viết 1 bài trên blog, lồng tâm trạng mình với những cảm xúc của trận đấu đó. Rồi bạn Hương tự dưng xin mình bài đó để đăng báo =)) Thế  là ngọn  lửa đam mê báo chí lại trỗi dậy :”>

Rồi quãng thời gian mình nghỉ MarNet, a ý cũng gọi mình và mún tuyển người cho 2tek. Cũng máu, tình thi xong  thì lên đấy. Nhưng rồi lại phải thử thách 1 tháng, thử thách xong thì lại có vài chuyện trên đó. Cũng hơi nản và chán. Nhưng phải công nhận, hồi đó chưa đủ trình ,hiểu biết về teens để viết và chọn đề tài.

tiếp theo là cả 1 quãng thời gian dài ngồi viết. Trong suốt quãng thời gian này, bị chê cũng nhiều 😀 Thời gian đầu viết rõ nhiều, nhưng ko dùng đc và ko phù hợp cũng nhiều chả kém.

Làm việc với a Lâm nhiều lúc cũng thích và cũng bực mình. Bực mình vì nhiều lúc bài cần đăng sớm vì chưa ai có thì toàn đăng muộn hơn hay nhiều lúc xóa mà chả nói năng j T_T. Dân IT nên nhiều lúc cái nhìn nó cũng khác, ko cùng quan điểm. Cả nhiều lúc, lúc thì thế này lúc thì thế khác. Bao nhiêu lần,cứ gần đến lúc đc lên thì lại có vấn đề hoặc là kêu mình chưa đc T_T ( mấy lần thế dồi í ) Chán lắm chứ, nhất là khi mình thích không khí làm việc ở đó, muốn lên làm cùng mọi ng cũng như quá tâm huyết với chuyên mục. Nhiều lúc ko muốn làm, stop hết nhưng thực sự quý anh ý cũng như 2tek.

Nhiều lúc buồn ngủ mà cố phải đợi đến 12h xem bài thế nào….Lần đầu, còn có bài lúc 6h, phải dậy sớm, ngó 1 cái rồi có khi lại đi ngủ tiếp. Có lỗi gì lại mess kêu a sửa đi T_T  Có lẽ từ thời gian đầu ở Softvnn, chưa bao h mình cảm thấy tâm huyết lại như thế. Những lúc đọc đc ở đâu đó, vào k14 thích đọc 2tek chả hạn, sướng cực kì luôn :X

Còn cái sướng là anh ý thẳng thắn góp ý với mình, quen kiểu  làm việc và biết khả năng của mình. Nên gần như mình thỏa sức muốn viết j thì viết. Những lần bị góp ý sửa, trình bày, câu cú, chọn đề tài. Buồn cực kì luôn và những lần viết bài khi đó rất khó và sợ viết. NHưng rồi, cũng quen dần, viết bài nào là đc đăng bài đó, cũng quen kiểu viết và đề tài phù hợp với bọn teens hơn. Rồi có nhiều kiểu bài thường xuyên, đều đặn như điểm tin, bản tin tổng hợp, top apps FB :X Nói chung anh em quý mến, tôn trọng nhau nên nói j thì nói, bực j thì bực, vẫn thẳng thắn và mình thì ko bỏ đc 2tek :))

NHưng nói chung, 2tek vẫn có điểm chưa đc và nếu mình có ngày làm nó thì sẽ phải chú ý mấy cái :

– Bớt tần xuất bài sản phẩm 2tek đắt tiền đi : 8,9 cho đến hơn 10 triệu thì teens sao mua đc. và chú trọng hơn đến các  dòng sản phẩm cho teens hay giá cả phù hợp, rẻ với teens. Cái này thì mấy comment bên linkhay hay antifan k14 hay chê cái này nhất : toàn là đăng sản phẩm đắt tiền cho teens nhà giàu và có mấy teens đủ tiền mua…Cái này cần tiếp thu.

– Những dạng bài nâng tầm cho 2tek hay thủ thuật thì cần nhiều hơn : nâng tầm 2tek cần nhiều chữ 1 chút nhưng vẫn phải dễ hiểu, đi chuyên sâu và nâng cao 1 chút ( Khoản này chưa thấy ai hợp hơn lão Nup ). Thủ thuật thì cần tìm và tuyển ng, nhắm đc mấy cu bên windowsvn hoặc sẽ đi dụ dỗ người về. Khoản này với mối quan hệ và khả năng dụ dỗ từ hồi làm admin Softvnn nên chắc sẽ ko khó khăn lắm.

– Thêm nhân sự => tránh tính trạng ng này ng kia nghỉ thì còn có ng viết thay, tránh tình trạng phải lấy bài kiểu khác bù vào. VD như thiếu thủ thuật, phải bù bài công nghệ vào T_t chả ổn tý nào. Đông 1 chút như Cine, phân mỗi ng 1 mảng..là hay nhất

– Còn lại thì cứ giữ nguyên cái gốc a Lâm xây dựng bấy lâu nay, mình thấy quá ổn dồi. Còn những cái đa dạng, nhẹ nhàng, vui vui thì mình vẫn phải lo và viết.

hết phần k14, h sang phần kể lể về vietnamnet 😀

CV, bài viết thứ 1, giới thiệu bản thân =>> tất cả viết trong 1 tối =>>nhận đc phản hổi pass vòng CV sau 2,3 ngày. cũng bởi vì mình gửi vào rạng sáng ngày đầu tháng nên nhanh.

Bài thứ 2 =>> tìm tư liệu, cũng viết trong 1 tối =>> gửi và VNN ôm kq đến cuối tháng đó thì nhận đc điện tuần sau đi pv

Cuối tháng 10 đi pv => và h là cuối tháng 12 mà chưa có kq :-ss

NGười thứ 2 làm việc với mình sau a Lâm là Chị Huyền Sâm, trg ban CNTT. Chị ý bận quá nên làm việc với chị ý lâu dã man. Cái khoản này là bực mình nhất.

Nhưng chị ý cũng giúp đỡ mình nhiều. Giao cho mình vụ WIndows 7 ở Việt Nam, từ lễ ra mắt ở Vincom cho đến họp báo.Dù lần đầu tiên mình làm mà chị ý ko có 1 hướng dẫn nào, 1 mình mình làm hết. Như kiểu BLV Biên Cương bình luận ĐÌnh Đồng với Tiến Thành :” Vứt cho anh 1 quả bóng và bảo anh đá vị trí nào cũng đc ” =)) Hoang mang và lo lắng, nhưng rồi mọi việc đều OK. Bài đầu thì thông tin thừa và chưa ổn, thiếu những ý kiến pv ng tham gia.Bài thứ 2, dù ko đc đăng nhưng thông tin ổn. Nói chung, chị ý đều nhận xét và góp ý cho mình, khá là thích. Sau vụ WIn 7, mình trưởng thành khá nhiều, và thực sự thích làm 1 nhà báo.

Chị ý cũng như a Lâm, vừa khen, vừa góp ý và vừa động viên mình :X Vẫn nhớ lần nc, chị ý hỏi nếu fail thì có định đi thi tuyển báo chí tiếp ko, mình nói ko và sẽ quay lại IT. Chí ý bảo là ko phải ko có duyên mà chả qua chưa có nhiều kinh nghiệm thôi.

Còn bây giờ, haizzz. Chị ý bận quá nên giao cho chị Cầm Thi ( Trọng Cầm ) phụ trách CNTT và mình làm việc với ng khác. Thực sự ko thích một chút nào….gửi bài mà ko 1 ý kiến phản hổi lại, dù đã mess đi mess lại. Thực sự bực mình và chán. Lo lắng nữa, mình thiếu kinh nghiệm mà ko đc góp ý thì làm sao nâng trình và tiến bộ đc :-s Hoang mang, chả bít sẽ thế nào :-s

Còn vụ đề nghị CTV, chị Sâm yêu cầu VNN kí với mình mà cũng đợi dài. Trc thì nếu fail sẽ ko làm CTV cho VNN, đó là suy nghĩ nhưng cũng khá phân vân vì nể chị Sâm và vẫn mong đc chị ý sửa và “đào tạo “, cả chị ý cũng mún làm việc với mình. Nhưng h, với tình hình này, thì chắc từ chối thẳng .

Còn 2 bài viết : 1 bài thì sẽ cố hoàn thành vì nó là món quà , cũng là để gửi cho Nguyên ( vì a ý kêu có bài thì gửi cho a ý xem, cũng vì lúc pv anh ý quá nhiệt tình với mình nên cũng ko muốn im im, lờ bài này đi ), còn bài tổng hợp CNTT VN thì có lẽ cancel dù đã hứa với chị Sâm là cuối tháng xong, nhưng chị ý h có phụ trách nữa đâu :-s mà viết ra ko đc đăng hay nhận xét, im im thế này thì…phí công lắm.

Liên kết tĩnh %(count) bình luận

Điểm tin bảo mật tháng 11/09

29/11/2009 at 10:18 (Uncategorized)

1. Việt Nam xếp thứ 8 về tỷ lệ nhiễm virus

Ngày 10/11 , hãng Kaspersky đã công bố thống kê phần mềm độc hại trong tháng 10/2009. Theo đó, tỷ lệ lây nhiễm virus qua website của Việt Nam là 2,7%, xếp thứ 8 trong 10 quốc gia có tỷ lệ lây nhiễm cao nhất.

Trung Quốc đứng đầu bảng xếp hạng với tỷ lệ lây nhiễm virus qua website là 31,3%, xếp theo là Mỹ với tỷ lệ 12,8% và Ấn Độ với tỷ lệ 8,4%..

Còn theo danh sách Top 20 phần mềm độc hại phổ biến nhất trong tháng 10/2009, sâu Net-Worm.Win 32.Kido.ir và biến thể mới của Kido.ih xuất hiện đầu tháng trước hiện đang là những mã độc phổ biến nhất.

Ngoài ra, Kaspersky Lab cũng đưa ra cảnh báo những phần mềm độc hại lây lan qua các thiết bị di động cũng đang gia tăng đến mức báo động.

2.iPhone dính virus phá hoại đầu tiên

Virus ikee khiến cho hình nền điện thoại người sử dụng tự động chuyển sang hình ca sĩ Rick Astley . Hiện ikee đã lây nhiễm tới một số khu vực khác trên thế giới với tốc độ khá nhanh và bắt đầu gây lo lắng trong cộng đồng người dùng iPhone thế giới.

Chưa dừng lại ở đó, chỉ hai tuần sau khi ikee xuất hiện, một mã độc khác đã được một nhà cung cấp di động ở Hà Lan phát hiện .Nó sẽ thay đổi mật khẩu gốc của thiết bị và có khả năng mở cổng hậu (backdoor) để biến iPhone của bạn thành một “điện thoại ma” trong mạng botnet

Tuy nhiên, những mã độc này chỉ có thể tác động tới những chiếc iPhone đã được jailbreak (bẻ khóa, can thiệp vào hệ thống) mà thôi. Do đó, các hãng bảo mật lớn trên thế giới đã đưa ra cảnh báo. “Người sử dụng không nên nghĩ đến chuyện jailbreak nếu không nhận thức đầy đủ về những nguy cơ bảo mật”.

3.Microsoft khẩn cấp cảnh báo lỗ hổng zero-day trên IE

Lỗ hổng này cho phép hacker có thể chiếm quyền điều khiển những máy tính sử dụng phiên bản 6, 7 của Internet Explorer và được đánh giá là nghiêm trọng.

Do lỗ hổng này mới được phát hiện nên Microsoft chưa đưa ra bất kì một bản vá chính thức nào mà mới chỉ đưa ra bản hướng dẫn bảo mật Security Advisory 977981 cung cấp một số hướng dẫn chi tiết cho người dùng nhằm khắc chế lỗ hổng.

Theo như hướng dẫn của trung tâm ứng cứu khẩn cấp máy tính Việt Nam VNCERT:  người dùng nên tạm thời sử dụng những trình duyệt khác thay thế như Firefox, Opera, Safari hay tắt tính năng Active Scripting trong Internet Options (Internet and Local Intranet security zones).

Liên kết tĩnh Gửi bình luận

Next page »